"Ra vẻ cái gì chứ." Một nam sinh vạm vỡ, da ngăm đen hừ lạnh, "Ai đến được đây mà chẳng phải là thiên tài ở chỗ mình."
"Hùng Binh tôi mắc mớ gì phải nghe cậu chỉ huy."
Lạc Quân Hành mở mắt, nhìn về phía hắn: "Nếu đã vậy, cậu lên dẫn dắt mọi người đi."
Thấy đối phương cứ thế ném luôn mớ rắc rối này cho mình, Hùng Binh nhất thời đâm ra luống cuống.




